 |
| Ảnh: Siliconvalleysleuth. |
Danh từ tiếng Anh này đã trở nên quen thuộc với nhiều
người Việt Nam, từ giới tin học đến "ngoại đạo". Theo nghĩa chung nhất
hiện nay, hacker là người xâm nhập bất hợp pháp hệ thống công nghệ
thông tin mà họ có thể xác định rõ.
Khái niệm này bắt đầu hình thành từ thế kỷ 19, khi một nhóm thanh niên quản lý tổng đài điện thoại (công nghệ do Graham Bell phát minh)
đã lợi dụng để chuyển hướng cuộc gọi, nghe lén các cuộc đàm thoại cùng
nhiều trò "ma mãnh" khác. Từ khi phát hiện ra hành vi quấy rối này,
người ta có xu hướng sử dụng nhân viên nữ nhiều hơn vì họ đáng tin cậy
hơn.
Lịch sử hacker sơ khai khởi đầu vào những năm 1950 -
1960, bao trùm cả phần cứng lẫn phần mềm và xoay quanh phòng thí nghiệm
trí thông minh nhân tạo tại Viện công nghệ Massachusetts (MIT - Mỹ).
Những sinh viên thông minh với bản chất tò mò, từng xâm nhập hệ thống
điện thoại và trung tâm điều hành của câu lạc bộ đường sắt Tech Model,
đã bị cuốn hút bởi những chiếc máy tính đồ sộ trong viện. Giám đốc của
MIT là Marvin Minsky cho phép họ tiếp cận trực tiếp với những cỗ máy
này và đây được coi như nền tảng đầu tiên của các hacker tương lai. Các
tên tuổi "sừng sỏ" sau này đều bắt nguồn từ đây như Peter Deutsch, Bill
Gosper, Richard Greenblatt, Tom Knight và Jerry Sussman.
Thoạt đầu, giới tin tặc có các thuật ngữ "hacker" và
"cracker", đều có nghĩa là người thực hiện hình thức phá hoại máy tính,
trong đó cracker có trình độ cao hơn. Nhưng do cracker cũng thực hiện
công việc bẻ khóa giống như một hacker ở cấp độ thấp, sau này người ta
gọi chung cả giới tin tặc đó bằng danh từ hacker. Sự phát triển của máy
tính đi liền với ý tưởng phá phách, tạo thành hai mảng sáng tối trong
thế giới công nghệ. Thời kỳ những năm 1970-1980 được giới hacker gọi là
"hoàng kim" của họ vì không có pháp luật kiểm soát.
Sau MIT, các trung tâm đào tạo khác ở Mỹ cũng trở
thành "đất" nuôi dưỡng nhiều mầm mống hacker như đại học Carnegie
Mellon, Stanford. Ví dụ, khi phòng thí nghiệm trí thông minh nhân tạo
Standford, dưới sự "chỉ đạo" của John McCarthy, chứng kiến chiếc máy
SAIL tắt ngấm vào năm 1991 sau khi hacker gửi e-mail với thông điệp
"chào tạm biệt" lên Internet như thể chính SAIL gửi lời "trăng trối"
tới bạn bè. Thậm chí các trung tâm nghiên cứu có tính thương mại như
ATT, Xerox... cũng bị biến thành ngôi nhà riêng của tin tặc với những
cái tên như Ed Fredkin, Brian Reid, Jim Gosling, Brian Kernighan,
Dennis Ritchie hay Richard Stallman.
Làn sóng hack khác được sinh ra ở câu lạc bộ máy tính
Homebrew tại San Francisco (Mỹ). Đây là nơi hội tụ những người yêu
thích điện tử và muốn xây dựng máy tính của riêng mình, không chỉ phần
mềm mà cả phần cứng với mục đích mang tính cá nhân hơn, chứ không phải
phá hoại tài sản của người khác. Nổi bật trong nhóm này là Lee
Felsenstein, Steve Dompier, Steve Wozniak, Steve Jobs và Bill Gates, người đặt nền móng PC cho cả thế giới.
Tuy nhiên, đến khi máy tính trở nên phổ biến khắp
toàn cầu, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của mạng Internet, các hoạt
động phá hoại từ xa tiềm ẩn nhiều nguy cơ hơn. Chính quyền Mỹ phải
thiết lập hành lang pháp lý để uốn nắn hành vi của hacker nhằm bảo vệ
lợi ích của những tổ chức, cá nhân dùng thiết bị này. Cuối những năm
1980, họ ban hành đạo luật chống lạm dụng và lừa đảo thông qua máy tính
và thành lập trung tâm cứu hộ máy tính nhằm phản ứng nhanh trước các
hành vi phạm tội. Theo luật pháp Mỹ, mọi hành vi thâm nhập máy tính của
người khác mà không được phép sẽ bị khởi tố và phạt tù, phạt tiền, tùy
theo mức độ nghiêm trọng.
Nhưng khi thế giới mạng bùng nổ chóng mặt, hoạt động
của các nhóm hacker càng trở nên phức tạp hơn và khó kiểm soát hơn do
biên giới quốc gia đã bị dỡ bỏ. Tin tặc ở nước này có thể tấn công
website, lừa đảo người dùng Internet ở nước khác. Hàng loạt quốc gia
phải xây dựng luật chống tội phạm tin học của riêng mình. Theo đó,
nhiều nước yêu cầu hacker tấn công vào máy tính hoặc website đặt máy
chủ tại nước nào sẽ bị dẫn độ về nước đó để xử lý và chịu án theo luật của họ.
Bản thân quan điểm trong giới hacker cũng rất mâu
thuẫn. Người thì cho rằng họ hack để vui, không làm hại ai; người cho
rằng chỉ nên khai thác lỗi để báo lại cho hãng phần mềm, nhà quản trị
website hay hệ thống máy tính lớn. Nhóm khác thì âm thầm lợi dụng các
lỗ hổng bảo mật để thu lợi cho mình. Chính vì điều này, một loạt thuật
ngữ rắc rối đã ra đời để thể hiện bản chất của từng nhóm hacker.
- Hacker mũ trắng: là những chuyên gia lập trình
chuyên tìm các lỗi của phần mềm với mục đích sửa chữa, xây dựng hệ
thống an toàn hơn.
- Hacker mũ đen: đối lập với hacker mũ trắng, là những hacker phá hoại và trục lợi cho mình.
- Hacker mũ xanh/samurai: là những chuyên gia lập
trình tài năng, được các hãng như Microsoft mời về làm việc chuyên tìm
lỗi cho phần mềm của họ.
- Hacker mũ xám hay mũ nâu: là những người đôi khi làm công việc của hacker mũ trắng nhưng vẫn làm công việc của hacker mũ đen.
Dù tự nhận mình là giới nào, họ vẫn đang làm công
việc xâm nhập hệ thống thông qua những lỗ hổng bảo mật. Nếu tấn công
trái phép và gây hậu quả, hacker ở giới nào cũng bị xử trước pháp luật
một cách bình đẳng.
T.H. (theo BBC, CNN)
(Theo VNExpress)