Bạn sẽ bắt gặp trong danh sách dưới đây những vị lãnh
đạo đáng nhắc đến nhất của năm 2006, cả trên phương diện thành công lẫn
thất bại.
Trong khi tốp đầu mở mắt cho ta cách gây dựng một tập
đoàn hùng mạnh, vỗ về và chăm sóc nhân viên chu đáo, cách khắc phục
những chỗ xộc xệch trong văn hóa doanh nghiệp, sốc lại những thương
hiệu già nua mệt mỏi và đưa ra các kế hoạch chiến lược mới thì nhóm
"tồi tệ" sẽ khiến nhân viên của họ căng thẳng, ngẹt thở, lạc lối. Một
số bị sa thải, số khác bị bỏ tù.
Những công thần
1. Warren Buffett - Vị sếp hào phóng nhất
 |
| Nguồn: BW |
Là người giàu thứ hai kiêm nhà
đầu tư nổi tiếng nhất thế giới, Warren Buffett từng thổ lộ từ cách đây
rất lâu rằng một ngày nào đó, ông sẽ cho đi một phần đáng kể trong gia
sản trị giá 46 tỷ USD của mình. Và ngày đó chính là 26-6-2006, khi
Buffett tuyên bố sẽ quyên tặng số cổ phiếu của Berkshire Hathaway trị
giá khoảng... 31 tỷ USD cho quỹ MelindaGates.
Năm nay 76 tuổi, Buffett đã nói với người bạn vong
niên Bill Gates rằng "Cậu sử dụng số tiền này tốt hơn tôi, vì thế tôi
chuyển giao nó cho cậu".
2. Robin Li - câu trả lời mạnh mẽ nhất cho Google
 |
| Nguồn: BW |
Hẳn Bill Gates và Steve Ballmer
sẽ rất muốn ngồi xuống đàm đạo cùng Robin Li, người sáng lập kiêm giám
đốc điều hành Baidu.com, công cụ tìm kiếm số một tại Trung Quốc hiện
nay.
Nguyên do là vì Baidu đã làm rất tốt một việc mà
Microsoft cho tới lúc này vẫn bất lực: đánh bại Google. Hiện tại, Baidu
đang nắm giữ tới 62% thị phần tìm kiếm tại Trung Quốc, gấp đôi thị phần
của Google, và bất chấp mọi nỗ lực bành trướng của Google trong năm
2006 qua, Baidu vẫn thành công trong việc nới rộng khoảng cách với gã
khổng lồ nước Mỹ.
Năm nay 38 tuổi, Li nổi tiếng là người ăn nói mềm
mỏng. Anh có bằng thạc sĩ về khoa học máy tính tại trường đại học
Buffalo, New York và từng làm việc cho công cụ tìm kiếm Infoseek hai
năm trước khi trở về Trung Quốc, lập ra Baidu. Rất nhanh chóng, anh học
được cách kinh doanh ở Trung Quốc và nhận được sự ủng hộ lớn từ chính
phủ, ngược hẳn với Google.
3. Eric Schmidt - Kẻ tàn sát
 |
| Nguồn: BW |
Liệu vận may có quá ưu đãi
Google hay không? Doanh thu quý III cao hơn hẳn so với dự kiến, giá cổ
phiếu đạt tới ngưỡng chóng mặt 500 USD vào cuối tháng 11 và giá trị
thương hiệu lên tới 147 triệu USD, gấp gần 9 lần so với General Motors.
Có được thành công này, hiển nhiên đóng góp của Giám
đốc điều hành Eric Schmidt là cực lớn. Dưới bàn tay chèo lái của ông
này, Google đã từng bước đánh bại cả hai đại kình địch là Yahoo! và
Microsoft. Không hiểu sao, giới đầu tư tin tưởng một cách kỳ lạ vào khả
năng sáng tạo không mệt mỏi của Google, cứ như thể nguồn tài nguyên đó
sẽ không bao giờ cạn kiệt.
Tham vọng của Google đã trở nên rõ ràng hơn vào tháng
10 vừa qua, khi hãng mua lại website chia sẻ video YouTube với giá 1,65
tỷ USD. Mặc dù mới chỉ thành lập hơn một năm nhưng trang web này đã thu
hút tới 81 triệu lượt khách truy cập mỗi tháng. Khi mua YouTube, Google
hiểu rằng hãng cũng đang ôm vào mình khả năng bị kiện rất lớn về bản
quyền video, nhưng có sao đâu, vì con tàu khổng lồ vẫn đang lao băng
băng về phía trước.
4. Steve Jobs - Gã phù thủy
Mặc
dù không có nhiều sản phẩm mới ra mắt, và bất chấp nỗi lo ngại rằng vụ
scandal cổ phiếu có thể khiến Steve Jobs "bật bãi", Apple vẫn nổi bật
giữa Thung lũng Silicon trong năm 2006. Doanh thu đã tăng trưởng tới
39% trong năm tài khóa 2005-2006 (khóa sổ hôm 30-9 vừa qua), đạt 19,3
tỷ USD, còn lợi nhuận tăng vọt tới gấp rưỡi so với cùng kỳ năm trước,
lên 1,3 tỷ USD.
Kể từ đầu năm tới đây, giá cổ phiếu Apple cũng tăng
29%. Với dòng iPod Nano red mới, Quả táo tiếp tục thống trị thị trường
máy nghe nhạc MP3, trong khi iTunes vững vàng ở ngôi đầu bảng nhờ khai
trương thêm dịch vụ bán phim. Việc Apple sử dụng chip Intel cho máy Mac
cũng là một cú hích khiến cho thị phần của hãng cải thiện rõ rệt.
5. Jonathan Schwartz - Xoay chuyển càn khôn
Sau
khi cơn sốt dotcom xì hơi, Sun Microsystems đã thay thế Apple Computer
để trở thành "kẻ thất bại" đáng thương tại Thung lũng Silicon. Sun là
một hãng phần mềm được ngưỡng mộ về khả năng sáng tạo và một nền văn
hóa doanh nghiệp độc đáo, nhưng lại kinh doanh lép vế trước những gã
khổng lồ như IBM hay HP.
Thế rồi tháng 4 vừa qua, Jonathan Schwartz được bổ
nhiệm làm Giám đốc điều hành của Sun trong rất nhiều tiếng xì xào hoài
nghi. 41 tuổi, Jonathan chủ yếu được biết đến vào thời điểm ấy như là
tác giả của một blog cá nhân hấp dẫn mà thôi. Từng bước chậm mà chắc,
Jonathan đã làm bẽ mặt tất cả những kẻ chỉ trích anh. Từ tháng 7 đến
nay, giá cổ phiếu của Sun đã tăng tới 40%, do phố Wall tỏ ra tin tưởng
vào những kế hoạch cải tổ quan trọng do Jonathan đề ra.
Mức thua lỗ giảm dần nhờ các bước cắt giảm chi phí và
đẩy mạnh tiêu thụ sản phẩm chủ lực hiệu quả. Đến lúc này, người ta
không còn lắc đầu ngán ngẩm "Bất khả thi" trước kế hoạch dài hạn vực
lợi nhuận của Sun lên 2 chữ số nữa.
6. Wang Jianzhou - Gã khổng lồ di động
Năm
nay 58 tuổi, Wang Jianzhou đang lãnh đạo một hãng viễn thông có số
lượng thuê bao chẳng mấy chốc sẽ ngang bằng dân số cả nước Mỹ (300
triệu). China Mobile hiện là một trong những hãng viễn thông có trị giá
lớn nhất thế giới, với giá trị thương hiệu lên đến 160 tỷ USD.
Những sáng kiến kinh doanh của Wang nhắm đến mọi tầng
lớp người, từ bác nông dân ở vùng xa xôi hẻo lánh cho đến những trùm tư
bản như Rupert Murdoch. Tháng 10 vừa qua, China Mobile đã khai trương
một dịch vụ Internet và nhắn tin SMS cung cấp giá cả hoa màu tới nhà
nông. Chỉ vài tuần sau, hãng lại bắt tay với tập đoàn News Corp của
Murdoch khai trương dịch vụ nhạc không dây.
Trước đó, ngay từ tháng 6, Wang đã chi ra 166 triệu
USD để mua lại 19,9% cổ phần của Phoenix Satellite Television, cũng
thuộc sở hữu Murdoch. Và dường như thế vẫn chưa đủ, ông còn tìm mọi
cách bành trướng thị trường của China Mobile ra nước ngoài, nhất là ở
những nước đang phát triển.
7. Kunio Nakamura - Niềm tự hào của nước Nhật
Khi
Kuni Nakamura tiếp quản Matsushita Electric Industrial vào năm 2000, gã
khổng lồ Nhật Bản này đang ở trong giai đoạn khủng hoảng nghiêm trọng.
Kế hoạch cải tổ của người tiền nhiệm đã thất bại nặng nề, giá trị
thương hiệu tụt chỉ còn bằng một nửa so với đối thủ Sony. Dân trong
giới gọi đùa Matsushita là "Maneshita", một từ tương đương với "kẻ bắt
chước mù quáng" trong tiếng Anh.
Nakamura nghĩ rằng Matsushita đã lạc lối chỉ vì một lý
do duy nhất: quá bảo thủ trước những thay đổi. Ông lập tức sốc lại hệ
thống lãnh đạo đang làm việc dưới sức và nhận được sự ủng hộ lớn trong
nội bộ tập đoàn, vì quyết tâm tránh sa thải nhân viên với quy mô lớn.
Để đánh bóng trở lại cho nhãn hiệu Panasonic, Nakamura
đã rót không ít tiền cho khâu thiết kế và những công nghệ mới, độc đáo.
Kết quả: Panasonic hiện là hãng sản xuất TV plasma màn hình phẳng lớn
nhất thế giới, và chức năng chống nhòe ở máy ánh số do hãng phát minh
ra cũng trở thành chuẩn mực của cả ngành.
Matsushita lột xác thành một cỗ máy kiếm tiền. Trong
năm tài khóa 2006 - 2007 (khóa sổ vào tháng 3/2007), lợi nhuận dự kiến
của hãng sẽ tăng trưởng 23% lên 1,6 tỷ USD, trong khi doanh thu tăng
1%, đạt 74 tỷ USD.
Những kẻ tội đồ
1. Michael Dell
Không
thể phủ nhận Michael Dell cũng có được vài ý tưởng tuyệt vời về cách
điều hành một doanh nghiệp máy tính. Tuy nhiên, nhiều ý tưởng trong số
đó đã được... các đối thủ ứng dụng thành công (thay vì hãng Dell), số
còn lại thì mang về hiệu quả bằng không. Ấy thế nhưng Dell vẫn cứ bảo
thủ tới mức khó tin trước những điều chỉnh cần thiết.
Trước đây, Dell sử dụng một hệ thống sản xuất siêu
hiệu quả, bán hàng trực tiếp tới tay người tiêu dùng và hạn chế chi phí
bằng cách rất ít nghiên cứu, phát triển sản phẩm. Nhưng mô hình này bắt
đầu rạn vỡ từ giữa năm 2005. Nhiều đối thủ, nhất là HP, đã bắt kịp
Dell. Người tiêu dùng bắt đầu đòi hỏi những sản phẩm tối tân, hiện đại
và dịch vụ hậu mãi tốt hơn.
Tăng trưởng bão hòa, thị phần giảm sút, giá cổ phiếu
của Dell đã tụt tới 18% trong 10 tháng đầu tiên của năm 2006. Mãi cho
tới gần đây, Dell mới chịu đầu tư cải thiện dịch vụ chăm sóc khách hàng
và sử dụng nhiều loại chip khác nhau bên trong máy tính của mình. Nhưng
có vẻ như Dell vẫn chưa sẵn sàng để đón nhận những thay đổi lớn hơn,
bất chấp việc hãng đã đánh mất ngôi vị quán quân thị trường máy tính cá
nhân vào tay HP.
2. Patricia Dunn và Tom Perkins
Chắc chắn, Patricia C.Dunn và Thomas J. Perkins vĩnh
viễn không bao giờ có thể là bạn thân. Là một cựu sinh viên báo chí,
từng lãnh đạo quỹ đầu tư Barclays Global trước khi vươn lên chiếc ghế
Chủ tịch HP, bà Dunn có vẻ khiêm tốn, nhún nhường và quan tâm đến bộ
máy lãnh đạo chung hơn là danh tiếng cá nhân.
Trong khi ấy, Perkins, người đồng sáng lập ra hãng đầu
tư mạo hiểm giàu có Kleiner Perkins Caufield & Byers trán hói, hợm
hĩnh và không bao giờ ngượng ngập khi thét vào tai người khác ý kiến
quan điểm của mình.
Điều mỉa mai là cả Dunn và Perkins lại cùng bị lôi kéo
vào vụ bê bối nghe lén ở HP. Dunn là người ra lệnh lùng ra bằng được
đầu mối tuồn tin ra bên ngoài cho báo giới, và mắt nhắm mắt mở khi các
thám tử tư sử dụng biện pháp nghiệp vụ trái phép (lấy trộm bản ghi điện
thoại của phóng viên CNET và các thành viên trong ban giám đốc, bao gồm
cả Perkins trong số này).
Về phần Perkins, sau khi biết được mình đã bị theo
dõi, ông này lập tức bù lu bù loa lên với báo giới, và vụ scandal như
một dòng nước lũ phá đê mà HP không tài nào bưng bít nổi.
Theo Trọng Cầm (VietNamNet - BusinessWeek)
(Theo TTO)